?

Log in

No account? Create an account

Quãng đời học sinh đáng yêu!

Hôm nay mới xem xong 1 phim Hàn Quốc mà 1 người quen giới thiệu.

Xem mà thấy mình ở đâu đó trong phim. Ôi, cái thời học sinh dễ thương và có lẽ cái câu, "... Thứ ba học trò" vẫn luôn đúng với mọi học sinh, bất kể màu da, ngôn ngữ, thế hệ...

Và tôi lại nhớ!




Nếu ai muốn xem, thì theo links trùng tên nha. ^^

Lượm Lặt Cuối Năm

Sống cho đáng sống

Health / Sức khỏe:


Read more...Collapse )

Tin vui đầu năm ^^

Tạm gọi khai bút đầu năm nha.

Hôm nay đọc tin Arashi sẽ dẫn chương trình chính cho 24hr TV 2012, mình đã rất rất vui.
Vậy là mình đã đoán đúng! ^^

Biết Arashi từ khoảng giữa năm 2007 nhưng chưa biết nhiều lắm. Và chính Arashi đã đưa mình tới 24hr TV, một chương trình mình rất thích vì ý nghĩa của nó.

Vui thì vui đấy, nhưng lo cũng lo.

Vẫn nhớ 2008 là năm đầu tiên Arashi biểu diễn ở Kokuritsu. Concert chỉ sau 24hr TV 1 tuần, mình cảm phục Arashi lắm.

Sẽ là những nhiệm vụ, sẽ là sp drama (năm nay ai sẽ đóng nhỉ? Nino chăng?), sẽ là những lời chân thành gởi đến các thành viên qua lá thư (Ai sẽ viết nhỉ? Jun, Sho, hay Ohno? Mình nghĩ là Jun), Sho còn lo đưa tin về Olympic, và sẽ còn nhiều công việc nữa...

Mong rằng Arashi sẽ có đủ sức khỏe để đảm đương công việc.

Sẽ là một mùa hè đáng mong chờ đây. ^^

Arashi, you're all in my thought. Do your best! ^^

Just love it!

Hôm qua đang 'chết' vì bài này




Và trong khi lang thang thì thấy clip này.
Performance này thì thực sự không thích lúc hét lớn lắm, nhưng đằng sau nhóm này là một câu chuyện làm mình cảm phục lắm lắm.





Đây là nhóm mới thắng trong cuộc thi SuperStar K3. Bản thân không phải 'tín đồ' của Kpop, nhưng phục sự kiên cường của người leader nhóm này.
Western Sky là ca khúc chủ đề trong một phim Hàn Quốc có tên tiếng Anh là Blue Swallow. Nữ diễn viên chính trong phim (Jang Jin Young) cách đây 2 năm qua đời vì ung thư dạ dày. (Theo thông tin đọc được, chứ chưa coi phim ^^). Cô cũng từng đóng 1 vai trong drama và nhân vật cô đóng cũng qua đời vì căn bệnh này.

Leader của nhóm này cũng đang mang trong mình căn bệnh đó. Có lẽ vì thế khán giả có thể thấy được họ 'phiêu' thế nào trong bài này.
Ai có thể nghĩ người đang đứng hát đó (thứ 3 từ trái qua) là người đang chiến đấu với căn bệnh ung thư dạ dày (giai đoạn 4). Tuy nhiên, cậu ta vẫn 'cháy' hết mình ở trên sân khấu. Cậu ta cho biết, ca hát và vũ đạo làm cậu ta quên đi cơn đau, và luôn mang ý nghĩ, "Tốt hơn hãy sống mỗi ngày như đó là ngày cuối".

Chẳng hiểu sao khi đọc tin này, điều đầu tiên nghĩ đến là Kazu trong Sukoshi wa ongaeshi ga dekitakana.


Cầu mong điều tốt đẹp sẽ đến với leader của nhóm. Cầu mong cậu chiến thắng được căn bệnh để tiếp tục 'cháy' cùng âm nhạc.

Hãy xem nhiệt huyết của cậu ta ở những màn trình diễn khác.






Và rồi hôm nay thì 'chết' với cậu bé này.




Bản thân vốn rất thích guitar (có lẽ vì vậy mà thích Nino hơn trong Arashi ^^)
Chỉ có thể lặng đi để nghe thôi.

ps. mn biết cây guitar này trị giá bao nhiêu không? 5.800 Euro đấy!


Tạm dịch (đang nghĩ khi nào có hứng thử viết lời Việt ^^)
 
Mặt trời đang ngả bóng nơi phía trời tây
Và giờ đây em đã trở thành nỗi buồn trong tôi…
Sợ rằng mãi mãi không còn được gọi tên em, tôi lại gọi em lần nữa

Cho dù tôi có thét gọi thế nào
Thì tên em mãi chỉ là thanh âm vỡ tan vọng lại...
Em ra đi bỏ lại tôi cùng nỗi đau không thể chịu đựng

Ngày ta yêu thương, ngày ta chia ly
Ngay cả bầu trời cũng rơi lệ bi thương
Cứ như em đã biết định mệnh sắp đặt em phải quay bước đi trong mưa…
 
Mỗi ngày mưa tôi đều mong đợi em…
Chờ mong ngày đôi ta gặp lại
Sao trời kia cứ trút mưa khiến tôi khổ đau thế này?
Tôi muốn quên em bằng những giọt nước mắt tan vỡ của tôi
 
Mỗi ngày mưa tôi đều mong đợi em…
Chờ mong ngày đôi ta gặp lại
Sao trời kia cứ trút mưa khiến tôi khổ đau thế này?
Tôi muốn quên em bằng những giọt nước mắt tan vỡ của tôi
 
Tôi muốn đến được đó, tôi muốn gặp được em, tôi thật sự muốn tìm được em
Nhưng hình bóng em vẫn hiện diện nơi đó.
 
Mỗi ngày mưa tôi đều mong đợi em…
Chờ mong ngày đôi ta gặp lại
Sao trời kia cứ trút mưa khiến tôi khổ đau thế này?
Tôi muốn quên em bằng những giọt nước mắt tan vỡ của tôi
 
Nhưng… tôi yêu em…




Xin chào anh .....

    Em là ...... đây. Anh và gia đình khỏe không ? Mấy ngày nay mọi sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy xác chết. Mỗi thằng tụi em mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời gian dài 48 tiếng một ngày để mà còn đi tìm cứu người. Điện nước không , thực phẩm gần như số không ? Di tản dân chưa xong thì lại có lệnh đưa dân đi di tản tiếp.
    Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người trong hoạn nạn.

     Ngày hôm kia em đã tìm thấy và cứu được một người VN. Anh ta tên là Toàn đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1, anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ hỗn loạn nên chẳng ai giúp anh ta liên lạc cả.

    Tình cờ biết được em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và phải công nhận tụi Mỹ nó nhanh, ngay lập tức trực thăng của quân đội Mý đến bệnh viện bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội 7.

    Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này thì em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý gắt gao về hộ tịch như ở VN và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ VN làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu còn sống hay là chết.Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái tên là Nguyễn Thị Huyền (Có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau.

    Nhân viên Đại sứ quán và chính phủ VN vẫn chưa thấy xuất hiện ở đây, dù đọc trên báo mạng của VN thấy họ nói lo lắng cho dân VN rất tốt, toàn xạo cả.

    Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi thì huống chi tới mấy đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN. Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn nhưng nếu tình hình này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa thì có khả năng tình hình an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách thì cái gì cũng phải làm thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng này nhưng chỉ như muối bỏ biển.

    Có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe để đăng trang tin của anh nhưng mà nhiều đến độ bây giờ em cũng chẳng biết gì mà viết nữa.

    Có một câu chuyện cảm động ngày hôm qua một đứa bé Nhật đã dạy cho một người lớn như em một bài học làm người.

    Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm.Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất  và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhiìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: " Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".
    Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Ngạc nhiên vô cùng , em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: " Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".
    
    
    Em nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. 
    Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

    Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật giáo sư dạy em về Tư bản luận đã nói rằng " Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm một câu vào trong cuốn Tư bản luận đó là " Chủ nghĩa CS chỉ thành công trên đất Nhật".
    Vài dòng gửi cho anh, chúc anh khỏe .Tới giờ em vào phiên trực nữa rồi.
    Chúc anh và gia đình vạn sự an khang.

Em.......


ps, vì lý do tế nhị, mình xin phép không nêu tên người cảnh sát này ra đây
Đây là email được fwd, muốn chia sẻ đến mọi người.

TẢN MẠN HANG ĐÁ

1.

Bắt đầu từ chủ nhật thứ nhất mùa vọng, thì các nhà thờ đã rục rịch làm hang đá, chuẩn bị mừng ngày đại lễ Giáng Sinh của Chúa Giê-su Ki-tô. Phúc Âm của thánh Lu-ca tường thuật rất rõ ràng về cái nôi Chúa Giê-su Ki-tô giáng sinh như sau: “Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ (Lc 1, 6-7)”.

Máng cỏCollapse )
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Hai đứa bé nằm trong máng cỏ

TTCT - Năm 1994, hai thiện nguyện viên trẻ người Pháp được mời đến dạy đạo đức và kỷ luật cho một số trường công tại Eksara - một trong những khu vực nghèo đói nhất Calcutta (ấn độ).

Họ được phân công dạy học tại các nhà tù, lính cứu hỏa và một trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi lớn. Khoảng 100 bé trai và gái bị bỏ rơi, bị lạm dụng tình dục được đưa về mái ấm mồ côi này theo một chương trình hỗ trợ của chính phủ. Dưới đây là một câu chuyện thật xúc động mà họ đã chứng kiến:

 

Món Quà Giáng SinhCollapse )

 

NGUYỄN ĐẠT ÂN

Người khách lạ

VietCatholic News (20 Dec 2010 18:35)
 
Giáng Sinh đang về khắp muôn lối. Noel gõ cửa từng nhà. Lung linh ánh đèn, rực rỡ sắc màu, nhộn nhịp thanh âm, chan hòa niềm vui. Nhạc Giáng Sinh rộn ràng ngân vang mùa bình an.
 
Món Quà Giánh SinhCollapse )
http://vietcatholic.net/News/Html/86268.htm

Tản mạn 24 giờ qua

Tối qua (8 p.m. 10/12/2010) may mắn mở TV đúng lúc để được chứng kiến giây phút người thợ mỏ đầu tiên (trong vụ sập hầm mỏ ở Mina San Jose Chilê) được đưa lên sau 69 ngày bị kẹt dưới lòng đất ở độ sâu 700m cùng 32 đồng nghiệp khác.

6 p.m. 10/13/2010 - Ngày kỷ niệm Đức Mẹ hiện ra ở Fatima Bồ Đào Nha cách đây 93 với sự kiện mặt trời nhảy múa, khoang Phượng Hoàng nhô lên mặt đất, mang theo người thợ mỏ cuối cùng, chính anh này là người đã hướng dẫn các bạn đồng nghiệp trải qua 17 ngày cách biệt hoàn toàn với thế giới trên mặt đất.

Giây phút lịch sử!
Nhiệm vụ hoàn thành!
Những cái ôm siết chặt, những giọt nước mắt.
Mọi người hô "Chile!"
Tổng thống Chile đã bắt hát quốc ca và ông đã thật xúc động, kiềm nén giọt nước mắt.
Có lẽ chưa lúc nào họ hát và cảm nhận quốc ca xúc động như lúc này.
Thật tuyệt vời!

Tâm trạng hồi hộp theo dõi sợi dây thả xuống, nhìn cái trục quay.
Cảm phục những người thợ mỏ kiên cường.
Cảm phục nỗ lực của những người giải cứu.
God bless you all and Chile.


Trong lúc chờ đợi, lại lang thang YT và tìm được 2 clips trong China's Got Talent thật cảm động.


Credit to chinaSMACKvideo


Credit to kayelalala

Và từ clip múa công, tình cờ thấy bài hát này. Giai điệu hay, lời hay (dù đơn giản), và nhất là giọng hát hay quá. Từ qua tới giờ trong đầu cứ vang lên giai điệu của bài hát.
Mạn phép dịch theo Eng


Credit to frenchprojectstokes

Tình yêu là do thiên ý, thiên ý
Đã trao em cho anh
Năm tháng trôi qua
Hành tinh xoay vần, tinh tú đổi dời (kiểu như 'con tạo xoay vần hay vật đổi sao dời' ấy nhỉ^^)
Em chỉ muốn yêu cho đến cùng.

Tình yêu là do thiên ý, thiên ý
Đã trao em cho anh
Em không mong muốn một cuộc sống ồn ã tráng lệ (mình khg biết dịch earth-shaking thế nào cho hay)
Em chỉ muốn yêu cho đến cùng.

Tình yêu là do thiên ý
Tình yêu là do thiên ý
Đã trao em cho anh
Năm tháng trôi qua
Hành tinh xoay vần, tinh tú đổi dời (kiểu như 'con tạo xoay vần hay vật đổi sao dời' ấy nhỉ^^)
Em chỉ muốn yêu cho đến cùng.

Tình yêu là do thiên ý
Tình yêu là do thiên ý
Đã trao em cho anh
Em không mong muốn một cuộc sống ồn ã tráng lệ (mình khg biết dịch earth-shaking thế nào cho hay)
Em chỉ muốn yêu cho đến cùng.

Tình yêu là do thiên ý, thiên ý
Đã trao em cho anh
Em không mong muốn một cuộc sống ồn ã tráng lệ (mình khg biết dịch earth-shaking thế nào cho hay)
Em chỉ muốn yêu cho đến cùng.

ps, Đọc cm nói đây là theme song của TV drama "Golden Marriage" nhưng chưa coi phim này, mà cũng khg biết tên tiếng Việt là gì. Mina nào biết mách nước giùm. Còn nữa, nếu biết link dl bài này ở đâu, chỉ giùm luôn nha. Cám ơn

Vô đề

Bữa nay xem một clip trên Youtube, thấy bài hát hay quá, nên dịch.
Còn người chơi dương cầm và hát bài này thì mình không biết dùng ngôn từ nào để diễn tả cả. Mọi người tự cảm nhận nhé!




Credit to Melanitic

Ai De Dai Jia by Zhang Ai Jia (Price of Love)

Bạn có còn nhớ ước mơ thời thơ ấu của chúng mình không?
Như bông hoa không bao giờ khô héo
Đồng hành cùng tôi qua những bão tố và mưa giông
Để thấy sự vật đổi thay
Để thấy những thay đổi không thể lường trước của cuộc sống
Cái giá phải trả cho tình yêu thật khó để mà quên
Những ngôn từ chân thành hiến trao
Sẽ đọng lại mãi trong tim tôi
Cho dù không còn người ấy.
Hướng tới, hướng tới
Mỗi người chúng ta phải học hỏi để tự mình lớn lên
Hướng tới, hướng tới
Những trải nghiệm đau thương trong cuộc sống là không thể tránh khỏi
Hướng tới, hướng tới
Tìm một nơi cư ngụ cho chính trái tim của mình
Những giọt lệ buồn bã đã rơi
Con tim đã từng một lần tan vỡ
Đây chính là cái giá của tình yêu.
Những giọt lệ buồn bã đã rơi
Con tim đã từng một lần tan vỡ
Đây chính là cái giá của tình yêu.


Có lẽ hay vì hình như ai trong chúng ta cũng cảm thấy mình ở đâu đó trong bài hát thì phải.
Chỉ là dịch từ Eng, nên không rõ nguyên bản thế nào.

ps, mà hình như giai điệu của bài hát nghe quen quen, hình như là ở trong phim nào đó thì phải, không nhớ lắm^^